Một cánh đồng vàng ươm Hai cánh đồng vàng rực Mùa bội thu tấp nập Lúa ùa về xóm thôn Một ụ to đống rơm Hai ụ to đống rạ Nhiều nụ cười khôn tả Trên mắt người tôi thương
Những cành bưởi trĩu buông Các khóm rau rền sạch Một lối đi mê hoặc Khiến ai lòng xốn xang
Một rổ lạc xôm xôm Một rá ngô bốc khói Khoai lang cười em nói Ngồ ngộ lời bé con
Những đĩa vịt luộc ngon Các đĩa vịt nướng thơm Chén rượu nồng xuống lên Giữa chiều vui hội ngộ
Canh cua mồng tơi ngọt Cà pháo nhai ròn tan Soài chua em thái tràn Trợn mắt nhìn gắp vội
Em cười vui như hội Khua mồng tơi xào thơm Xu hào lòng vịt con Điện thoại tình vẫn gọi
Bà xã ơi …thật tội Chớ buồn này lắng nghe Đi đâu cũng phải về Number One là vợ!
Bia không thể là rượu Phở chẳng thể là cơm Chả giống sao được nem Bồ ? tiến xong lại lặn (!)
Thôi hết nào…tức giận Em ơi hãy lên đường! Xa xôi mấy còn vương Nghĩa thân tình BẠN ẢO …
Rủ nhau ghế đá mơ màng Nhưng trẻ con…quấy vội vàng rút lui Kiếm ra một chỗ tối trời Cây cao bóng mát hai người lặng im Ngọt ngào ngôn ngữ không tên Say sưa tay cứ lần tìm đến nhau Nghiêng nghiêng dựa cả mái đầu Trộm nghe tim có xôn xao thình thình Đang vui bỗng chiếu sáng bừng Ngọn đèn pin của đội hùng đeo băng” Anh chị cho xem giấy nhanh!” Ơ…ơ… mình có cuội nhăng đâu nào? Tưởng người tính chuyện tầm phào Ngỡ ai cũng định bổ nhào vô duyên” Chúng tôi … quá vị thành niên Yêu nhau được phép sao anh xông vào??? Chúng tôi ấm ớ gì nào Các anh làm thế ồn ào mất hay!”… Chuyện tình xưa ngỡ hôm nay Lên trang thơ cóc phơi bày ruột gan Ngày xưa bực, khóc tủi thân Bây giờ thấy…vặt, cười thầm thế thôi Tình yêu muôn chuyện nhìn coi Viết ra mới thấy cuộc đời thật vui